Những chiều mưa gió cũ

LTS:  Giáo sư, Tiến sĩ khoa học Lã Ngọc Khuê - Nguyên Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, là Đảng viên đang sinh hoạt ở Chi bộ CQ Hội KHKT Công nghiệp tàu thủy Việt Nam. Không chỉ là nhà khoa học luôn tâm huyết với ngành giao thông vận tải, đóng tàu, Giáo sư Lã Ngọc Khuê còn là một người yêu thơ, sáng tác thơ. Ông đã xuất bản hai tập thơ: “Trở về” và “Người cuối cùng ở lại” cùng nhiều bài thơ khác in trên báo Văn nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam. Riêng tập thơ “Người cuối cùng ở lại” của ông đã đạt giải nhì trong cuộc vận động sáng tác văn học nhân 70 năm ngành Giao thông (Hội Nhà văn Việt Nam và Bộ Giao thông Vận tải phối hợp). Thơ của ông chân thành, mộc mạc, gần gũi, mang hơi thở đời sống đương đại và rất tình.

Nhân đến dự và phát biểu tại Đại hội lần thứ III Hội Khoa học kỹ thuật Công nghiệp tàu thủy Việt Nam, nhiệm kỳ 2026 - 2031, GS.TS. Lã Ngọc Khuê đã cảm hứng đọc bài thơ “Những chiều mưa gió cũ” như một lời bộc bạch, giãi bầy tâm tư của một người vẫn đang đau đáu với từng bước đi của ngành đóng tàu nói riêng, ngành giao thông vận tải nói chung.

Tạp chí Công nghiệp tàu thủy Việt Nam xin trân trọng giới thiệu.

Giáo sư, Tiến sĩ khoa học Lã Ngọc Khuê - Nguyên Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải


Cây cầu sang sông

Phải chạy về đâu những chiều mưa gió cũ.

Người lái đò ngủ quên trong lều cỏ

Không tiếng gọi đò.

Lấy gì đánh thức nhớ mong?

Đò ngang!

Những cái cuống nhau trong một vùng quê bám vào mép sông

Không nhớ tên làng

Người ta nhớ cái bến đò chênh vênh mùa nước lũ.

Dòng sông lãng du từ những miền tiền sử

Đánh mất nỗi nguyên sơ hoang dại cuối cùng.

 Còn đâu những chiều buồn trên sông

Vạt hoa vàng ngủ mê bên bờ cát.

 Ngày mai không ai chờ đò

Người xẩm mù bỏ đi mang theo nỗi buồn câu hát

Nơi người đợi người chỉ còn trơ ra mô đất.

 Phiên chợ chiều, phiêu dạt về đâu?

Không thấy nữa, những con đò đưa người về tìm nhau.

Còn ai nhớ thương những chiều mưa gió cũ.

Đêm xa vắng trở mình trong quán trọ.

Nghe tiếng gọi đò trong gió lạc trên sông.

Lã Ngọc Khuê